có một phố vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố! Có một người lắng phố, bên em.” Nhận định “Đinh Vũ Hoàng Nguyên mất rạng sáng 23 tháng Ba năm 2012, đúng sinh nhật lần thứ 38. Chàng nhà thơ này chưa có thơ xuất. bản, nhà văn này không có truyện ngắn đăng báo, họa sĩ này chưa có triển
Tôi chưa gặp anh Đinh Vũ Hoàng Nguyên, nhưng qua “Có một phố vừa đi qua phố”, tôi gặp một anh chàng hầm hố, nghịch ngợm, lém lỉnh; nhưng ẩn sâu trong tâm hồn là trái tim nồng ấm và nghệ sỹ. Bạn có thể cười tủm tỉm, cười ngoác miệng, cho đến gập bụng cười lăn
Có Một Phố Vừa Đi Qua Phố 6. Đọc truyện ngắn của Đinh Vũ Hoàng Nguyên, mình bất giác nghĩ đến Nam Cao. Ấy nhưng truyện của Đinh Vũ Hoàng Nguyên lại có những cái kết khiến mình thấy những mảnh trời xanh biếc, những tán cây mướt mắt mùa hè. Nó đầy mùi rác rưởi
fortifide1974. Có bao người vừa đi qua phốCó một phố vừa đi qua phốCó chút lòng khẽ chạm … làn Vũ Hoàng Nguyên “Có một phố vừa đi qua phố” được xếp vào mục tạp văn, nghĩa là một tác phẩm mà người đọc có thể tìm hiểu, nghiền ngẫm theo bất kì cách nào họ muốn. Và kể cả trước khi biết được điều đó, mình cũng đã đọc quyển sách này theo một cách ngẫu hứng nhất từ trước tới giờ. Lúc ban đầu mình dự tính đọc từ đầu đến cuối, theo trình tự mục lục. Nhưng đọc được dăm ba bài thơ đâm chán, chẳng còn động lực theo tiếp nên nhảy phắt sang mục truyện. Đọc thử một bài. Thấy hay hay. Tiếp bài thứ hai, ba, bốn,.. Đến khi đọc được 1/3 phần truyện thì mình lại lật trở lại phần thơ, mở trang bất kì trúng bài nào đọc bài đó. Rồi mình lại lật về tận cuối sách, xem mục lục, thấy tên bài nào kêu thì nhảy cóc luôn qua bài đó. Rồi trùng hợp thay cái bài có tên kêu ấy là bài tiếp theo của phần truyện bị bỏ dở. Thế là mình đọc một lèo hết phần truyện, sau đó quay lại đọc lướt hết phần thơ, thấy bài nào có vẻ hay thì dừng lại đọc hết. Quyển sách được chia làm hai phần chính là thơ và truyện. Thú thực là mình không thích phần thơ, vì mình không cảm được mấy cái chất thơ của tác giả cũng như ý nghĩa ẩn trong các câu vần. Đến tận thời điểm viết bài post này thì mình cũng chưa đọc hết tất cả các bài, và có lẽ trong số những bài đã đọc, thì “Đi qua” là bài đi vào lòng mình nhất. Ta đi qua một lần sen úaMới biết mình chưa hiểu một làn đi qua một lần người hátMới biết mình chưa hiểu một niềm đi qua một lời không ngỏMới biết mình chưa hiểu mình đâu!Ta đi qua một ngày thật lặngChợt giật mình, chưa hiểu về qua – Đinh Vũ Hoàng Nguyên Thất vọng với phần thơ bao nhiêu, thì mình “thỏa mãn” khi đọc phần truyện bấy nhiêu. Mỗi mẩu truyện tác giả viết đều rất thật và có hồn, khiến mình cảm giác như chúng được bê nguyên xi từ cuộc sống thường nhật vào trong các trang giấy vậy. Tuy nhiên, cái sự thỏa mãn ấy chẳng đến ngay lập tức. Khi đọc một hai mẩu truyện đầu, mình phải nán lại đôi chút để tiếp nhận những cụm từ tế nhị, những câu chửi thẳng và thật của các nhân vật mà tác giả đưa vào rất… tỉnh. Vốn chưa bao giờ ưa cái cách nói thô tục nên mình thừa nhận là đã thấy chúng phản cảm đôi chút. Thêm nữa là những quan điểm, những suy nghĩ của nhân vật trong các mẩu truyện phần lớn thuộc về thế hệ trước và có đôi điều đã không còn phù hợp và đúng đắn trong xã hội ngày nay nữa. Lão Hoán chân khẳng khiu, quần đùi rộng, lại nhàu như lò xo, lúc ngồi ăn chim thòi ra mâm. Ngà trở đầu đũa gắp chim lão Hoán, bảo “Tưởng miếng thịt!” Lão hoảng, bật nhỏm dậy, cộc đầu vào thành máy khâu. Chồng Ngà đang kê chén rượu lên miệng, đổ oạch ra cười sặc sụa, sùng sục ho. Mụ Điếc bảo ” Con đĩ kia sao mày vô duyên thế!”trích “Nhà cuối ngõ” trong phần Truyện ngắn Nhưng dần dà, càng đọc mình lại càng bị cuốn hút bởi cái hành văn ấy. Tục mà lại có duyên, bậy mà lại chỉ thấy buồn cười; cái phản cảm ban đầu dần tan biến lúc nào không hay. Về đến những trang gần cuối của quyển sách, mình đã thực sự bị tác giả thuyết phục với lối viết đi vào lòng người theo một con đường rất lạ ấy, phần nào dịu đi cái định kiến “nói/chửi bậy là xấu”. Có một điểm mà mình rất mê khi đọc những mẩu truyện trong quyển sách này, đó là cách dùng từ của tác giả. Những tính từ, động từ hết sức tượng hình tượng thanh được đưa vào trong câu giúp người đọc có thể tưởng tượng được trọn vẹn cái hình ảnh đang được miêu tả. Những danh xưng, nickname cho các nhân vật sao mà hợp lý và gần gũi vô cùng, tạo cảm giác như đọc xong là đã có đôi phần quen biết với họ. Mỗi chữ, mỗi câu, mỗi tình tiết dường như cũng đều được tác giả chọn lọc rất cẩn thận và sắp xếp logic, hợp lý. Đọc mà cảm thấy mọi chi tiết đều rất đúng và đủ, không thừa không thiếu lấy một dấu, đọc mà cứ tự hỏi sao tác giả … hiểu mình thế, biết chỗ nào có thể khiến mình cảm động, chỗ nào khiến mình phải tủm tỉm cười không dứt. Có những mẩu truyện đọc xong phải ngẫm, có những mẩu thì đã bật cười khi còn chưa kết thúc và có những mẩu thì phải đọc lại thêm nhiều lần nữa. Có thể nói, Đinh Vũ Hoàng Nguyên có một lối viết rất “đời”, rất độc, chỉ cần đọc vài câu có lẽ đã có thể nhận ra văn phong. Những câu chuyện đọc cảm thấy giản dị, đời thường, mà sao qua cách viết của tác giả lại hấp dẫn đến vậy. Đọc tác phẩm mình cũng thêm một lần nhận ra, rằng Tiếng Việt hay và kì diệu thế nào qua cách mà những từ ngữ nhảy múa, kết hợp với nhau thành câu; cách mà chỉ những từ ngữ ấy mới có thể trọn vẹn biểu đạt những điều mang đậm chất Việt Nam. Đúng như nhà báo Thu Hà đã bình trong lời mở đầu sách ” Chuyện là của riêng, mà viết ra khiến người không can dự phải đọc không dứt được, thế có nghĩa là tài. Thế có nghĩa là người viết đã mở được cửa cho đời vào.”
Có Một Phố Vừa Đi Qua Phố “Ta bên nhau trên phố của bao người Bao ân tình vừa đi qua phố Có một phố vừa đi qua phố! Có một người lắng phố, bên em.” Nhận định “Đinh Vũ Hoàng Nguyên mất rạng sáng 23 tháng Ba năm 2012, đúng sinh nhật lần thứ 38. Chàng nhà thơ này chưa có thơ xuất bản, nhà văn này không có truyện ngắn đăng báo, họa sĩ này chưa có triển lãm cá tất cả những ai từng biết Nguyên qua blog Lão thầy bói già, qua Facebook với nick Đinh Vũ Hoàng Nguyên đều đã kịp chiêm ngưỡng những bức họa tràn trề màu xanh hy vọng của Nguyên, đã kịp say sưa theo dõi những truyện ngắn Nguyên post lên mạng làm nhiều kỳ, lôi cuốn, hồi hộp, cười đau cả ruột mà nước mắt ứa ra lặng lẽ.”- Báo Tuổi trẻ “Coi chữ nghĩa là một cuộc chơi nghiêm túc, Đinh Vũ Hoàng Nguyên hoàn toàn xa lạ với sự nhạt, là bi kịch của bất kỳ ai thiết tha với nghệ thuật, và là thảm họa cho người thưởng thức, chẳng cứ văn chương.”- Nhà văn Lê Minh Hà “Vườn thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên Đó không là một khu vườn ngát hương của muôn hồng, nghìn tía với ong bướm rập rờn… Ở đó chỉ có một cơn mưa pha màu’ lạ lùng như cổ tích mờ xa, một màu hồng phai gợi hồi ức tình yêu ấm áp và bé bỏng như đốm lửa, một em’ như vầng đêm giữa nắng’, một nốt lặng âm thầm trôi trong câu vọng cổ’ mênh mang… Cứ thế, một thế giới gợn buồn mà thật xôn xao hiện về, thế giới của không gian nghệ thuật rất thực mà rất ảo, diệu vợi xa xôi mà cũng thật gần!”- Lê Uyển Văn, Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng.....